Popular Posts
-
À ơi... Con ơi muốn nên thân người Lắng tai nghe lấy những lời mẹ ru... Văn học dân gian đã được truyền miệng như thế đấy, tất cả t...
-
Truyện ngắn về gia đình: Chuyện vườn rau "Mấy đời bánh đúc có xương Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng" Câu nói ấy đã ...
-
Đề bài 1: Viết về quê hương em (Văn học lớp 3) Bài làm Mỗi người đều có một nơi để sinh ra, lớn lên, trưởng thành và đi xa thì luôn...
-
Thật lạ là, một đứa tư duy logic như mình lại muốn trở thành một nhà văn. Mình không biết mình có năng khiếu văn chương hay không, nhưng nh...
-
*** Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất; Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi. Của ong bướm này đây...
-
Ngày ấy vào đời nhà Trần có một cụ đồ nho ở xã Quang Liệt tên là Chu Văn An. Học vấn của cụ sâu và rộng. Cũng vì tiếng tăm của cụ truyền kh...
-
Ai ở xa về, có việc vào nhà thống lý (1) Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tầng đá trước cửa, cạnh tầu ngựa. ...
-
Đề bài : Em hãy tả con mèo nhà em nuôi Bài làm : Tả con mèo Mỗi khi đi học về là em lại nghe thấy tiếng “meo, meo” mừng rỡ củ...
-
SỰ TÍCH CÁ HE Nguyễn Đổng Chí Ngày xưa có một nhà sư trẻ tuổi rất ngoan đạo. Sau hơn ba mươi năm khổ công tu luyện, sư thuộc lòng...
-
Sáng mình ngồi trên ô tô đi làm, nhìn qua cửa kính, hình ảnh thằng em cầm bộ quần áo bảo hộ, đi bộ về nhà làm mình rớt nước mắt. Giọt nước ...
About
Blog Archive
Được tạo bởi Blogger.
Giới thiệu về tôi
LATEST POSTS
-
Truyện ngắn về gia đình: Chuyện vườn rau "Mấy đời bánh đúc có xương Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng" Câu nói ấy đã ...
-
Đề bài 1: Viết về quê hương em (Văn học lớp 3) Bài làm Mỗi người đều có một nơi để sinh ra, lớn lên, trưởng thành và đi xa thì luôn...
-
Thật lạ là, một đứa tư duy logic như mình lại muốn trở thành một nhà văn. Mình không biết mình có năng khiếu văn chương hay không, nhưng nh...
-
Đề bài : Em hãy tả con mèo nhà em nuôi Bài làm : Tả con mèo Mỗi khi đi học về là em lại nghe thấy tiếng “meo, meo” mừng rỡ củ...
-
Sáng mình ngồi trên ô tô đi làm, nhìn qua cửa kính, hình ảnh thằng em cầm bộ quần áo bảo hộ, đi bộ về nhà làm mình rớt nước mắt. Giọt nước ...
Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016
***
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.
Của ong bướm này đây tuần trăng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si.
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;
Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt...
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa...
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!
- Xuân Diệu -
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét